Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012

Từ những điều bình dị- Nguyễn Ích Hoàn

Từ những điều bình dị

Mẹ:
- Tôi  đã không còn nhớ hết về những điều mà Mẹ đã làm cho mình nữa. Mẹ có đôi bàn tay thô ráp với những vết chai sần. Bà làm tất cả những việc trong gia đình có lẽ vì vậy nên bàn tay bà mới vậy. Khi còn bé tôi rất ghét những người đàn ông trong gia đình chẳng biết làm gì ngoài sai bảo vợ của mình làm tất cả mọi thứ mà chỉ biết ngồi tán chuyện, xem ti vi, uống nước. Nhưng rồi tôi cũng không hơn được họ điều gì cả. Tôi cũng chỉ đi học rồi về ngủ, quần áo cũng chưa từng giặt bao giờ nữa. Mẹ không cằn nhằn mà chỉ lủi thủi làm một mình. Chị gái thì cũng chỉ biết đến học chứ không giúp được gì hơn. Trong mắt của những người hiện đại có lẽ Mẹ không khác Osin là bao nhiêu. Cuộc sống trong cái thế hệ xa xưa có lẽ là như thế. Người phụ nữ có thân phận thật nhỏ bé.

- Khi tôi đã lớn, đi học xa nhà, một năm chỉ về có vài ba lần. Mẹ cũng không nói năng hay hỏi thăm. Những lúc tôi về Mẹ cũng cố gắng nấu cho tôi  một bữa dù thật sự bà nấu rất vụng về. Tôi vẫn cố gắng ăn hết cả. Xa nhà đã lâu, đôi khi nhìn thấy ai đó nấu ăn tôi thấy lòng thật buồn tủi và thầm mơ có một bữa cơm gia đình đầm ấm, nhưng thực sự trong nhà tôi không có một bữa ăn nào yên ấm cả. Tôi vẫn hay cười một cách ngớ ngẩn rằng mình có những gì đây? Rồi đến lúc tôi đi ra trường để học Mẹ gói cho tôi từng đôi đũa, cái bát, bánh kẹo… Tôi không lấy rồi bảo Mẹ có tiền thì cho chứ những thứ này cồng kềnh lắm. Mẹ không nói gì mà cứ cố bảo tôi mang được tí nào đỡ tiền tí ấy. Tôi biết Mẹ buồn nhưng rồi cái sĩ diện của đàn ông làm cho tôi đi một cách vội vàng.
- Tôi có một quá khứ “hoành tráng”, tôi học hành bết bát, nghỉ học liên miên, chỉ lao đầu vào chơi games, Mẹ suốt ngày đi tìm và bảo tôi đi học, nhưng rồi đâu lại vào đấy. Tôi không bỏ được vì đó là niềm vui, niềm đam mê duy nhất của tôi trong lúc đó. Mẹ biết nhưng không làm được gì mà chỉ biết bỏ qua để tôi tiếp tục. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn không thể tha thứ cho quãng thời gian đó của mình và không hiểu tại sao Mẹ lại có thể chấp nhận được mình nữa. Có lẽ tình yêu thương đã làm nên điều đó.
- Ngày 8 tháng 3, ngày 20 tháng 10 Mẹ chưa từng được bố tôi tặng cho một thứ gì cả. Bà thiệt thòi nhất trong những người phụ nữ mà tôi biết. Nhưng bà chưa từng than thở dù chỉ một lần vào những ngày đó. Tôi biết đôi khi sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn, và chỉ có tình yêu thương con cái mới khiến cho bà sống tiếp như vậy. Tôi cảm thấy Mẹ thật vĩ đại.
- Giờ đây tóc mẹ đã bạc hơn nửa rồi mà vẫn chưa từng được nghỉ ngơi dù chỉ một lúc. Tôi thấy bà thật bất hạnh khi có tới 3 đứa con mà chẳng nhờ được một chút nào cả. Đứa có điều kiện thì chỉ biết lo cho bản thân mình, còn đứa không có điều kiện biết lấy gì mà cho!. Cái cuộc sống hiện đại khiến cho giá trị của con người đối với những người thân đã luôn ở bên mình chẳng ra một cái gì cả. Thật thối nát cho cái gọi là hiện đại đó. Nhưng rồi biết trách ai khi ai cũng vậy cả mà thôi. Phần con không bao giờ có thể tách hoàn toàn ra khỏi  “Con Người” cả. Tôi thật lòng muốn nói xin lỗi với Mẹ. Con xin lỗi Mẹ nhiều!

Em:
- Người con gái bé nhỏ, với mái tóc đuôi gà thật ngịch ngợm. Em luôn luôn mỉm cười thật tươi mỗi khi nhìn thấy tôi. Em có một đôi mắt rất đẹp nhưng mang nỗi buồn miên man. Tôi thực sự rất thích vẻ đẹp có một chút buồn. Khi tôi gặp em thì em mới là một cô bé học chưa xong cấp 2. Giờ đây em cũng đã là một cô sinh viên rồi. Đôi khi tôi vẫn nhớ về nụ cười của em dù đã rất lâu rồi tôi không còn nhìn thấy em nữa.
- Ngày ấy. Tôi mới ra Hà Nội lần đầu tiên, cuộc sống nơi đô thành khiến tôi thấy choáng ngợp. Có quá nhiều thứ mới mẻ, cuộc sống với những điều mà tôi chưa từng mơ tới. Tôi đã yêu một người con gái nhưng rồi tình yêu đó chỉ là của riêng tôi tự nghĩ ra mà thôi. Tôi ngốc nghếch và lại rất yếu đuối nên luôn trong tình trạng chán nản tuyệt vọng. Tôi đã từng nghĩ rằng mình thật sự chẳng còn một điều gì nữa. Tôi cũng không nhớ là tôi yêu em từ bao giờ nữa. Em là một người con gái rất đỗi bình thường và không có gì nổi bật. Tôi đã để mất đi quãng thời gian đẹp nhất khi luôn được sống bên cạnh em. Tôi cứ buồn phiền, với tay chạy đuổi theo ước mơ rất xa vời của mình mà không thể nào nhận ra được hạnh phúc thật sự đã luôn ở bên cạnh mình. Để rồi khi nhận ra hạnh phúc đó tôi lại không đủ dũng khí để “cúi xuống” và “nhặt” hạnh phúc ấy lên. Danh dự ư? Kiêu hãnh? Những cái đó có thể quăng đi được thì cuộc sống của con người có lẽ sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều.
- Em thuộc thế hệ 9x. Cái thế hệ của một thời đại mới, cái thời đại mà người như tôi không thể nào hiểu và theo kịp được sự thay đổi. Em không giống bất kì ai thuộc cái thời đại đó cả. Em luôn luôn mặc rất bình thường và giản dị, không hở hang, không mầu mè. Em rất thích mầu trắng, em luôn mặc áo trắng học sinh mà em thích. Và không biết từ bao giờ tôi cũng thích mầu áo trắng đó đến kì lạ. Đôi khi nhìn thấy một cô bé nào đó mặc áo trắng đồng phục đi qua thì tôi lại nhớ tới em. Em là người rất bình thường nhưng tôi biết rằng tôi cũng chỉ là một người bình thường mà thôi. Tôi yêu em cũng vì sự bình thường đó.
- Em luôn luôn mỉm cười dù tôi biết cuộc sống của em không vui đến vậy. Cuộc sống của em luôn thiếu thốn tình cảm, điều mà tôi có thể hiểu rõ vì chính tôi cũng như vậy. Tôi đã không hiểu được vì sao em lại mạnh mẽ đến vậy! Em luôn mỉm cười với những người mà em yêu thương dù trong tim em có biết bao nỗi đau buồn mà chỉ em mới biết. Khi nhìn thật sâu vào đôi mắt ấy tôi mới có thể hiểu được. Có những điều mà nếu chỉ nhìn, nghe và nghĩ thì chúng ta có lẽ sẽ không thể nào hiểu được. Có những thứ mà ta phải dùng trái tim mình để cảm nhận! Em đã cho tôi hiểu một điều: “Cười không có nghĩa là vui, khóc chưa hẳn đã là buồn”. Những tưởng tôi là một người mạnh mẽ nhưng so với em tôi biết em còn mạnh mẽ hơn tôi rất nhiều.
- Em học không thực sự nổi bật, điều mà tôi thấy ở em là sự cố gắng, em luôn cố gắng, cố gắng làm thật tốt mọi thứ. Và đến tận bây giờ tôi vẫn nghĩ về em và luôn tự nhủ mình phải cố gắng thật nhiều. Em không phải là một người hoàn hảo, một người giỏi giang nhưng tôi đâu có cần một người hoàn hảo, giỏi giang. Cái tôi cần là một người con gái luôn biết cố gắng sống tốt, làm tất cả những gì bằng chính khả năng của mình. Trong cuộc sống này có biết bao người phụ nữ khi đã tìm được người mà họ yêu thương rồi thì họ không còn là chính mình nữa, họ đặt tất cả niềm tin và số mệnh vào người đàn ông mà không  tự bản thân làm hay quyết định một việc gì cả. Họ mãi mãi chỉ là cái bóng của chính bản thân mình mà thôi. Rồi một ngày nào đó chỉ còn mình họ thì họ sẽ không còn đủ khả năng để tự lo cho chính bản thân mình nữa. Em, người con gái luôn luôn là chính mình đã khiến cho tôi rung động thực sự.
- Có người nói rằng em có cái miệng không đẹp. Tôi không nói gì mà chỉ cười và nghĩ rằng “Em có một nụ cười rất đẹp!”. Giữa cái miệng đẹp và nụ cười đẹp tôi xin được chọn lấy nụ cười đẹp. Một nụ cười có thể xua tan đi những tháng ngày u tối, một nụ cười đẹp có thể mang đến cho ai đó niềm tin yêu và hi vọng. Còn cái miệng đẹp sẽ không thể nào làm được điều đó.
- Em không bao giờ trang điểm, hay xịt nước hoa, ép tóc... Nhưng trong mắt tôi em thật đẹp khi không có những thứ ấy. Em có một trái tim nhân hậu, một trái tim đẹp biết yêu thương những người xung quanh. Với tôi đó mới là điều quan trọng. Khuôn mặt đẹp chỉ có thể làm cho người khác thích nhìn còn tâm hồn đẹp sẽ khiến tất cả những người xung quanh em hạnh phúc. Tôi vẫn hay cười những người con gái chỉ có cái vẻ bề ngoài mà tâm hồn trống rỗng. Họ không biết làm gì ngoài ăn diện và làm đẹp cho cái vẻ bề ngoài của mình. Nhưng dù cho họ có vẻ ngoài đẹp đến bao nhiêu đi nữa thì cũng chỉ để ngắm mà thôi. Ai cũng có thể dùng tiền và thời gian để làm đẹp nhưng chẳng mấy ai chịu làm cho tâm hồn của mình trở nên đẹp hơn cả. Tiền cũng không bao giờ có thể mua được điều đó. Họ không khác gì những con manơcanh để trưng bày quần áo ngoài cửa hành cả. Em có một trái tim rất ấm áp, những người bên cạnh em sẽ luôn thấy hạnh phúc.
- Khi bên tôi em nói cười thật nhiều, dù tôi biết em rất ít nói. Tôi thì ngược lại khi bên em tôi chỉ biết ngồi lặng yên và mỉm cười, nghe những gì em nói. Có lẽ vì trong mắt tôi em rất đẹp và cũng có lẽ rằng tôi đã từng nghĩ rằng không có gì là mãi mãi cho nên phải biết quý trọng những phút giây mình có. Nơi yên bình là nơi nhiều yêu thương nhất, và khi bên em tôi đã nhận ra được điều đó. Tình yêu thật sự không ồn ào, không phô trương, không có quá nhiều lời hoa mỹ mà tình yêu thật sự đến trong tĩnh lặng. Trong yên tình tình yêu trở nên sâu lắng và nồng nàn hơn bao giờ hết. Mỗi sáng mai thức dậy tôi vẫn luôn nhìn thấy em cười. Cho đến giờ mỗi khi thức giấc tôi vẫn mong lại được nhìn thấy em cười dù chỉ một lần thôi. Một nụ cười ấm áp đó khiến cho một ngày mới bắt đầu với niềm vui và hạnh phúc. Em đã mãi ra đi để lại trong tôi một trời kỉ niệm đẹp. Tôi có lẽ chưa bao giờ mong muốn sống nhiều đến vậy. Những tháng ngày luôn được sống bên em là quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời tôi!
- Trước kia tôi thường hay than trách số phận bất công nhưng từ khi gặp được em trong cuộc đời này thì tôi đã luôn luôn tự nhủ với bản thân rằng mình là người may mắn nhất trên đời khi được gặp em, yêu thương em. Với tôi như thế đã là quá đủ rồi. Tôi cũng không biết sau này thế nào, và không biết tôi có thể yêu thương thêm một ai nữa không nhưng thật sự tôi đã không còn nuối tiếc một điều gì nữa. Cuộc sống này đã không bất công với tôi khi cho tôi được bên em dù không thật nhiều.
- Từ khi yêu em tôi đã học được rất nhiều điều. Tôi đã có thể vứt bỏ đi danh dự của mình, cái mà tôi đã luôn nghĩ rằng quan trọng nhất. Nhưng khi yêu thương thực sự một ai đó thì còn có rất nhiều điều còn quan trọng hơn cả danh dự và hạnh phúc của riêng mình. Tôi cũng không biết đó là điều gì nhưng rồi khi yêu em tôi có thể từ bỏ cả ước mơ của mình, tôi có thêm niềm tin để sống tiếp những tháng ngày với nỗ lực hơn bao giờ hết. Dù vẫn biết con đường tôi đang đi sẽ không có em kề bên, và ở phía cuối con đường đó tôi cũng không còn nhìn thấy ước mơ của mình, thế nhưng tôi vẫn bước tiếp về phía trước, nơi con đường mà tôi đã chọn. Tôi biết không thể chỉ sống cho những niềm vui của riêng mình mà hạnh phúc thực sự là sống để mang những niềm vui, niềm hạnh phúc cho những người mình yêu thương. Tôi thấy hạnh phúc vì điều đó. Em đã làm cho con tim tôi thổn thức để rồi giờ đây khi nghĩ lại tôi vẫn còn thấy hạnh phúc.
- Tôi vẫn không thể nào quên cái cảm giác ở thật gần em, thật gần ước mơ của mình. Thực sự tôi đã ở rất gần, tôi đã có thể chạm tay vào điều ước. Nhưng rồi trong giây phút đó tôi nhận ra mình không thể nào giữ được hạnh phúc vì đôi bàn tay tôi quá yếu ớt và vô dụng. Tôi đã không thể giữ chặt lấy hạnh phúc của mình khi vẫn còn có thể để rồi mãi mãi mất đi hạnh phúc của mình. Cái cảm giác đó thật sự đau đớn, nỗi đau mà tôi đã không thể nào không khóc dù trong lòng tôi không hề muốn khóc. Nhưng con người thật kì lạ! Khi nỗi đau quá lớn họ lại cười, cười to hơn bao giờ hết... Một nụ cười trong nước mắt. Tôi chỉ biết cắn chặt môi và ngước mắt lên trời để cho nước mắt không rơi ra. Và từ đấy mỗi khi muốn khóc tôi vẫn ngước mắt lên trời để nước mắt sẽ không rơi.
- Từ khi yêu em tôi không còn sợ mưa nữa. Có những lần khi đi trên con đường mà trước đây em và tôi đã gặp nhau, tôi thực sự rất muốn khóc nhưng không thể nào khóc được vì tôi là đàn ông. Nhưng rồi cơn mưa đến bất chợt tôi đã khóc, khóc thật nhiều để cho trái tim tôi thôi xót xa, để cho những đau đớn sẽ tan biến cũng những giọt mưa kia, để cho không một ai biết tôi đang khóc,và giọt nước mắt ấy có lẽ chỉ là của cơn mưa qua mà thôi! Em đã cho tôi nhận ra rằng nước mưa có vị đắng. Tôi đã hứa với em nhưng rồi tôi lại không thể thực hiện lời hứa đó. Cả cuộc đời này tôi đã hứa 2 lần và cả 2 lần tôi đều không làm được những gì mình hứa.Tôi cười rằng một kẻ thất hứa như mình có xứng đáng là một người đàn ông thực sự? Mãi mãi tôi sẽ chỉ là một kẻ không biết giữ lời hứa!
- Tôi đã không còn như xưa nữa. Con người đó đã không còn trên đời này. Tôi đã trở nên chai cứng và không biết yêu thương một ai nữa. Tôi như một mũi tên chỉ biết hướng về phía trước, phía mà tôi đã chọn. Năm tháng qua đi tôi cũng không còn nhớ rõ khuôn mặt của em, nhưng nụ cười đó vẫn in sâu trong trái tim tôi. Tôi sẽ phải quên em. Em cũng sẽ không còn nhớ tôi là ai. Những yêu thương dại khờ đó sẽ nhạt phai theo năm tháng và rồi một ngày nào đó sẽ chỉ còn là ký ức. Tôi cũng đã ra đi để rồi quên đi chính bản thân mình là ai. Niềm hạnh phúc mà tôi có thể mang đến cho em chỉ là một niềm hạnh phúc dở dang! Nhưng em à con đường phía trước của em vẫn còn dài và mong cho em sẽ gặp được niềm vui, niềm hạnh phúc trọn vẹn hơn những gì mà anh có thể. Tôi biết một người con gái có ý chí sống mạnh mẽ như em sẽ luôn hạnh phúc!
- Tạm biệt em. Tạm biệt những tháng ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi. Ở nơi ấy một miền ký ức xa xăm mong rằng em sẽ tìm thấy hạnh phúc thực sự của mình. Cám Ơn Em!

Cám ơn cuộc sống này đã mang đến bên tôi hai người phụ nữ tuyệt vời. Cuộc sống này đã không bất công với tôi. Họ đã đến bên một kẻ không ra gì như tôi và cho tôi biết cuộc sống này đâu  đó vẫn còn có niềm vui, niềm hạnh phúc dù thật nhỏ nhoi và bình dị. Và thật kì lạ từ những điều nhỏ nhoi bình dị đó đã mang đến biết bao điều to lớn, vĩ đại.
Cám ơn MẸ! Cám ơn EM!
                                                                           

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét